Thứ Ba, 11 tháng 2, 2014
Yêu thực dụng , có gì sai?
Trước khi yêu anh , tôi cũng yêu vài người khác. Và dĩ nhiên , vật chất là một trong những tiêu chuẩn để tôi chọn người bạn đời. Chắc có người đang cười khẩy: “ Con nhỏ thực dụng !” Không sai , tôi cũng tự nhận mình là người thực dụng. Nhưng , điều quan trọng là cả hai chúng tôi đang thực sự cảm thấy hạnh phúc với tinh yeu của mình. Chúng tôi sẽ kết hôn trong năm nay và đến giờ tôi chưa thấy tình yêu của mình có gì sai dù biết nó thực dụngĐừng “cổ tích hóa” những tình yêu thời hiện đại mà hãy thẳn thắn nhìn thẳng vào sự thật. Cho dù đó là tình yêu , dù có thơ mộng , lãng mạn đến đâu , tình yêu cũng không thể tách khỏi nhịp sống chung của thời đại. Ai cũng có quyền yêu và có quyền lựa chọn mẫu người lý tưởng của mình. Không thể lấy quan điểm của một số người để làm mẫu số chung cho tất cả mọi người. Với lại , thử quan sát mà xem , thực dụng đâu phải chỉ có từ một phía. Chúng tôi chỉ lấy vật chất để làm một trong những tiêu chuẩn chọn người yêu chứ đâu có đòi hỏi , ép buộc người kia phải tặng quà. Nhưng , khi người yêu tặng quà để chứng tỏ tinh yeu , chúng tôi sao nỡ từ chối tấm lòng của họ!Nhỏ bạn thân của tôi yêu say đắm một anh bạn từ thời sinh viên. Hai đứa cùng ra trường nhưng bạn tôi may mắn hơn , xin được việc làm ở một công ty đa quốc gia. Anh bạn chạy khắp nơi nhưng vẫn chưa tìm được việc làm tốt. Mỗi lần bạn trai đến đón nó đi chơi bằng chiếc xe máy Trung Quốc , máy nổ từ đầu phố đến cuối phố đều nghe. Cả nhà nó nói cạnh , nói khóe , nói xa , nói gần. Chị nó giới thiệu môt anh bạn làm cùng cơ quan giàu có , đẹp trai. Cuối cùng tình yêu đẹp thời sinh viên chỉ là kỷ niệm. Sau ngày cuới không lâu , bạn tôi thú thật : “May là tao nghe lời ba mẹ , chứ lấy Hùng có khi tụi tao cũng khó sống hạnh phúc khi tối ngày cứ quẩn quanh với chuyện tiền nong. tình yêu là một chuyện nhưng cuộc sống gia đình lại là chuyện khác”. tình yêu của nó có phải là thực dụng? Chính xác 100%. Nhưng , tư tưởng thực dụng lại không xuất phát từ chính bạn tôi mà từ người lớn đấy chứ. Tại sao bây giờ mọi người cứ hay quy chụp cho người trẻ cái tội “yêu thực dụng nhỉ!?” Nói thiệt , thời nay tôi chẳng bao giờ tin có kiểu tình yêu “Một túp lều tranh , hai quả tim vàng”. Hai trái tim vàng mà có thiệt , chắc chủ nhân cũng phải mang ra… tiệm vàng để đổi lấy cái gì đó đời thường hơn , thực tế hơn , hoặc cũng mang đi cầm cố làm ăn sinh lãi , nuôi mấy cài tàu há mõm đang xếp hàng chờ ăn , chờ tiền đóng học phí …và một trăm khoản chi khác cho cuộc sống thời hiện đại. Nói một cách sòng phẳng , tình yêu thực dụng không phải bây giờ mới có , chỉ có điều ngày trước chưa có từ “thực dụng” và mọi người có lẽ giỏi hơn chúng tôi trong việc che giấu tâm lý thực dụng của mình. Suy cho cùng , yêu thực dụng thì có gì sai? Nếu không muốn nói yêu thực dụng cũng có ưu điểm của nó. tình yêu không màng đến vật chất , chỉ anh với em là đủ , khỏi đoán cũng biết kết cục ly dị trong tương lai gần. Yêu thực dụng một chút nhưng hôn nhân bền vững còn hơn , xã hội bớt những bà mẹ đơn thân , bớt những đứa trẻ thiếu cha , chẳng phải tốt hơn sao? Không có gì giống nhau giữa hiện tại và quá khứ , cứ lấy chuyện ngày xưa so sánh với bây giờ e rằng không công bằng cho giới trẻ. Thời đại chúng tôi đang sống có quá nhiều khác biệt , tại sao chúng tôi phải giống với những người đi trước? Không hiểu sao người lớn cứ thích nhìn giới trẻ chúng tôi bằng những cái nhìn khắt khe , thiếu thiện cảm. Lắm lúc chúng tôi không biết phải sống sao cho vừa ý người lớn. Buồn đau , tiếc nuối tinh yeu đẹp khi chia tay thì chê là ủy mị , không có bản lĩnh. Dũng cảm chia tay , nhanh chóng quên đi mọi sầu muộn để học tập , làm việc và tìm một tinh yeu mới thì cho là yêu thực dụng , nhanh yêu , chóng chán , thiếu suy nghĩ. Chúng tôi nên yêu thế nào cho đúng nhỉ? Cẩm Xuyên .
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét